Mặt trời giận dữ hay trái đất đang đau?
- Xứ Sở La Vie Est Belle
- 15 thg 3, 2020
- 3 phút đọc

Độ này, mấy người từ thành phố về, trời trưa nắng gắt được vắt vẻo trên cái võng, đón mấy làn gió mát từ đâu chạy tới thì thích mê. Họ bảo về đây trốn nóng, Sài Gòn giờ đang nắng 43 độ lận, nóng bỏng, hoa cả đầu.
Gọi về cho mẹ ở quê, cũng nghe than là đợt này nắng quá, ngoài đường chắc phải 45 độ là ít, bỏng rát cả mặt mũi, không dám đi đâu.
Chợt nghĩ lại, thấy thời tiết cũng ảnh hưởng tới tâm trạng mình thiệt nhiều. Những ngày mùa khô hanh hao và nắng gắt như vậy, trưa ngủ dậy thấy đâu mà mỏi mệt, mà uể oải quá, chẳng muốn làm gì, cơ thể cứ lờ đờ.
Tự hỏi là vì đâu mà mặt trời lại giận dữ và trút xuống cả chảo lửa như vậy.
Mặt trời đang giận dữ, hay là Trái Đất đang đau?
Cũng không biết, chỉ biết rằng cứ tiếp tục như vậy, thì không tốt chút nào. Mùa đông rét lạnh của miền Bắc mấy năm nào đã biến mất, còn cái gì sẽ biến mất nữa, tôi không biết, và dù đó là gì, tôi cũng chẳng muốn điều đó xảy ra chút nào.
Ở đây, tôi sống cùng tự nhiên, thức dậy một lúc với mặt trời và nghỉ ngơi khi màn đêm buông xuống, ăn những loại rau cỏ mọc trong vườn, tắm bằng nước từ đủ loại lá cây có xung quanh, và dù đang làm gì, trước mắt lúc nào cũng là một màu xanh mướt của cỏ cây, bên tai là âm thanh của gió, của lá xào xạc, của chim chóc. Nên tôi nhận ra, mình là một phần của tự nhiên. Dù có đi đâu, làm gì, sống như thế nào, thì mình cũng phải sống dựa vào đất trời nầy, vào bầu không khí, vào cái nắng nầy.
Thiếu đi một vài bộ quần áo, một vài cuốn sách, một vài món đồ, tôi vẫn có thể sống ổn, nhưng thiếu đi tự nhiên, thì tôi chắc mình sẽ gặp rắc rối to. Như là phải hít thở mỗi ngày, tôi cần tự nhiên để sống, để theo đuổi những điều lớn lao khác, đó là những viên gạch đầu tiên quan trọng nhất để xây dựng nên cuộc sống của tôi, hay giống loài tôi.
Chúng ta cần tự nhiên, cần ánh mặt trời, thật lạ kì khi chúng ta lại muốn trốn chạy những thứ đem lại cho mình sự sống, và thật lạ kì khi chúng ta lại vô thức hủy hoại dần những điều tốt đẹp nuôi sống chính chúng ta. Nhiều người nghĩ rằng, quan tâm tới vấn đề môi trường, biến đổi khí hậu hay không, là một lựa chọn, là một mối quan tâm cá nhân, nhưng chắc bây giờ phải nói rằng, đây là một vấn đề sống còn mất rồi.
Những gì mà chúng ta cảm thấy hiện tại, có phải là cái gì đó đến từ bên ngoài không, hay nó xuất phát từ chính cách chúng ta sống?
Tôi không mong mình, hay giống loài mình sẽ phải nhận bài học chú ếch và nồi nước sôi, khi nồi nước đang dần tăng nhiệt độ lên thì không tìm cách thoát ra, đến khi cảm thấy có gì đó không ổn thì đã muộn. Những cảnh báo về một hiểm họa đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần nhưng không ai nhận ra rằng chính mỗi người phải là người thay đổi đầu tiên, chứ đừng trông chờ vào sự thay đổi từ bên ngoài.
Vậy nên tôi không than thở nữa, tôi hiểu là tự nhiên đang đau đấy, và chắc hẳn tôi đã làm gì đó không phải với tự nhiên.
Thay vì than, tôi chịu đựng một chút nóng, cố gắng không dùng quạt điện (tôi còn nghĩ đấy là một thử thách về sức chịu nóng để luyện tập cho cơ thể biết điều hòa nhiệt độ theo thời tiết nữa cơ =))
Tôi bớt dùng điện thoại lại, chú tâm đọc sách và làm những việc không cần dùng quá nhiều thiết bị điện tử
Tôi chăm nấu nướng bằng bếp củi hơn là bếp ga
Tôi chú ý về lượng điện mình sử dụng hơn, và tôi mừng khi cái đèn phòng tắm dạo này hỏng, mọi người ráng đi tắm sớm hơn, không cà kê như mọi hôm, và tôi muốn kéo dài cái sự cố hỏng bóng đèn này quá : p
Mỗi ngày thay vì nghĩ làm sao để mình bớt nóng hơn, thì tôi nghĩ, làm sao để Trái Đất nầy, tự nhiên nầy bớt đau hơn, và như vậy, tôi thấy cái nóng cũng không còn khó chịu đến vậy nữa
コメント